HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15640 view
anh moi
2 photos | 10427 view

+ Xem tất cả

Gửi các em trai, em gái tiểu đội 1.

Thứ sáu - 21/06/2013 00:19
Thư gửi các em trai, em gái tiểu đội 1 - HKQĐ đợt 2 năm 2013.
Tiểu đội 1 - HKQĐ đợt 2

Tiểu đội 1 - HKQĐ đợt 2

Các em trai em gái của a1 yêu quý!
Lần nào cũng vậy, đêm nhận thư của Học kỳ trong quân đội là đêm mà trên gò má của những người em trai, em gái của chị lại lăn trào nước mắt.
Năm nay cũng vậy, niềm vui khi được xướng tên lên nhận thư trào dâng trên khuôn mặt của các em. Có lẽ, đó là nụ cười tươi nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời của các em. Đôi tay run run nâng lá thư lên, áp chặt vào lồng ngực để được tận hưởng hơi ấm ấm áp tình yêu thương của bố mẹ, của gia đình. Cầm lá thư trên tay, các em khẽ khàng bóc thư, lần dở từng trang, lần đọc từng dòng, chăm chú đến từng con chữ, trầm ngâm và đọc đi đọc lại… Dường như, trong lúc này đây, các em mới thực sự cảm nhận được tình yêu thương vô bờ từ “chiếc nôi êm ấm”.
Trí - bé út của gia đình A1- hôm nay em rất vui đúng không? Chị cảm nhận được niềm hạnh phúc đó trên khuôn mặt rạng rỡ, trong đôi mắt long lanh và đôi môi đang mấp máy của em. Nhỏ tuổi nhất và cũng là người mau nước mắt nhất, giờ thì em hãy hạnh phúc và nâng niu những lá thư của em gái, của bố mẹ gửi cho, em nhé!
Huy - em của chị rất vô tư và hồn nhiên đúng không nhỉ!? Nếu như trong hôm chuyên đề  “Gia đình chiếc nôi êm ấm”, em của chị đã nghẹn ngào trong tiếng nấc vì nhớ nhà thì hôm nay đây, nỗi nhớ nhà ấy đã được bố mẹ an ủi qua những lá thư đúng không em? Hãy cứ vui như lúc này em nhé!
Hùng - một người em trai tưởng chừng khó gần bởi phong thái bên ngoài nhưng lại là một người em sống rất tình cảm. Nhận được thư của gia đình chắc trong em lúc này cũng bộn bề những cảm xúc khó mà nói lên lời đúng không em? Giờ thì em có thể gần bố mẹ hơn rồi chứ? Bố mẹ luôn bên em, luôn quan tâm và mong em gần hơn với bố mẹ. Sau ngày hôm nay, khoảng cách giữa bố mẹ và em sẽ không còn xa như em nói nữa chứ? Chị tin là em làm được đơn giản một điều, chị tin ở em, tin vào tình yêu mà bố mẹ dành cho em và tình yêu của em đối với gia đình. Hãy là người rút ngắn sợi dây vô hình đó em nhé! Tự tin và trải lòng mình nào, em của chị sẽ tìm được niềm hạnh phúc, sự ấm áp bên gia đình mà em yêu thương.
Trung –  em của chị nhớ nhà ngay từ buổi thứ hai sau ngày xuất quân. Có vẻ như rất cứng rắn nhưng cũng là người mau nước mắt. nỗi nhớ nhà òa theo tiếng nấc trong cái đêm mà gia đình A1 cùng sẻ chia…Và ngày hôm nay, nỗi niềm ấy cũng như bé Út hay bao nhiêu bạn khác đã được gia đình vỗ về.
Đức, hôm nay em vui lắm đúng không? Không chỉ được nhận thư mà còn được nhận bưu phẩm của gia đình nữa. Đó chỉ là bộ quần áo mà thường ngày ở nhà vẫn mặc nhưng đối với em, hôm nay nó thật ý nghĩa! Em vô tư nhảy lên, hồn nhiên khoe chị như trẻ con khoe quần áo mới. Có lẽ lúc này, em đang cảm nhận được hơi ấm, sự chăm sóc từ gia đình mặc dù ở nơi đây không có bóng hình của bố mẹ.
Tiến – hôm nay niềm vui trong em đã dâng trào lên đôi mắt, chiếc gối em ôm giờ là người bạn để em tựa vai và lau khô những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc? Hãy để những giọt nước mắt ấy lăn trào em nhé! Vì chị biết rằng, người con trai mạnh mẽ đến đâu nhưng khi được sống trong tình yêu thương của gia đình thì người con ấy dường như mềm yếu hơn, muốn bé nhỏ hơn để được nằm trọn trong vòng tay của cha mẹ. Trân trọng những giây phút như thế này em nhé!
Tuấn Anh – em trai của chị. Mỗi gia đình có một hoàn cảnh riêng, ai cũng vậy đúng không em? Cả em, chị hay bao bạn khác cũng phải trải qua những chuyện mà mình không muốn nhưng chúng ta hãy mạnh mẽ, rắn rỏi hơn trong cuộc sống. Bởi một lẽ, bên em có muôn vàn tình cảm mà những người thân yêu dành tặng cho em. Khóc nhưng phải dũng cảm đối mặt và mạnh mẽ vượt qua để trưởng thành và trở thành chỗ dựa cho người thương yêu của mình em nhé! Tuấn Anh làm được, đúng không em?
Hằng – hôm nay, lần đầu tiên chị được nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của em. Những giọt nước mắt lo sợ, tủi thân khi các bạn được nhận thư của gia đình rồi em vẫn chưa được nhận thư. Chị biết, đó là lúc em đang rất hụt hẫng, cảm thấy bị bỏ rơi, nhưng em ơi, thư của em kìa! Thư của bố mẹ gửi cho con gái đấy! hạnh phúc đã vỡ òa trong tiếng nấc nghẹn ngào phá tan khoảng không tĩnh lặng… Và em, tưởng chừng đó là người con gái mạnh mẽ, cá tính ấy sẽ không bao giờ khóc nhưng không phải đúng không em?  Hôm nay đây, chị thực sự rất vui khi em gái của chị đã nhận ra được tình yêu của bố mẹ. Tìm một góc tối để rồi không dám đọc thư, chỉ biết cầm lá thư thật chặt trong tay, ôm lá thư vào lòng và khóc… Khóc vì bố mẹ vẫn luôn dõi theo em, luôn quan tâm em mặc dù trên con đường kia em đã bao lần mắc lỗi, nhưng tình thương của người làm cha, làm mẹ không bao giờ đặt dấu chấm. Em thích nhất một đoạn trong bài hát mà chị tặng các bạn vào đêm gia đình A1 tâm sự. Giờ, chị tặng lại cho em câu hát ấy và hãy suy ngẫm em nhé!
 “Một ngày nào đó có khó khăn gì, khi những bước chân đã mỏi mệt… hãy trở về bên mái nhà. Còn mẹ và vòng tay của cha.
 Dù thời gian trôi, mọi thứ xóa nhòa hay tháng năm dù nhạt phai tất cả, có một điều mãi mãi không đổi thay: MẸ YÊU CON!”
Chị mong rằng tình thương yêu của bố mẹ sẽ giúp em vượt qua những lúc khó khăn nhất và chính dòng nước mắt hôm nay sẽ là sự thức dậy trái tim yêu thương của người con gái dành cho gia đình.
Hiếu – hôm nay em cũng là người nhận thư muộn. Chắc em cũng có những cảm xúc như Hằng? Nhưng em thấy đấy, em là người được nhận nhiều thư nhất trong tiểu đội mình. Em thấy tự hào và hạnh phúc lắm đúng không? Em không nói nhưng đôi mắt đỏ hoe kia đã minh chứng cho điều đó. Hãy mở rộng lòng mình hơn để cảm nhận được tình yêu của bố mẹ, sự kì vọng của gia đình. Đừng khép mình trong thế giới của sự im lặng em nhé! Bên em có gia đình – chiếc nôi êm ấm luôn sẵn sàng mở rộng, sẻ chia cùng em bất kì lúc nào. Nơi đó có người mẹ luôn vì con cái, nơi có vòng tay của cha, chở che cho em. Trải lòng mình để lòng nhẹ nhàng hơn, để từng ngày cảm nhận được hơi ấm của gia đình, tận hưởng được hạnh phúc thương yêu. Em làm được đúng không Hiếu?
Hoàng – em trai yêu quý của chị! Cảm ơn em đã trải lòng, chia sẻ mọi điều với chị. “Chị ơi! Em nghĩ bố mẹ sẽ không viết thư cho em đâu.” Giờ thì điều em đoán đã sai rồi, cậu bé ạ. Không chỉ một mà hai lá thư của hai người em thương yêu nhất cùng gửi về một địa chỉ đó chính là con trai yêu quý của bố mẹ em. Với em, dường như lúc nào cũng thường trực nụ cười trên môi, bất kì lúc nào cũng có thể xoa dịu nỗi buồn của người khác bằng những câu chuyện hài hước, dí dỏm, một cảm giác thật nhẹ nhàng, thật thoải mái khi được trò chuyện với em. Vậy mà đêm nay, một cảm giác ngỡ ngàng thoáng qua trong chị khi nhìn thấy em trai chị đã giấu những giọt nước mắt hạnh phúc sau lưng người bạn của mình.  Nhưng không có gì đáng ngỡ ngàng đúng không em? Thật khó và hiếm khi nhìn thấy những giọt nước mắt đọng trên khóe mắt của người con trai. Nhưng có một điều rất dễ hiểu để lí giải điều đó bởi trong sâu thẳm trái tim của người con luôn đậm sâu tình yêu dành cho gia đình mình. Dù cha mẹ, hoàn cảnh có như thế nào thì trong con vẫn luôn mong muốn được nhận tình cảm yêu thương từ gia đình, được quan tâm, chia sẻ, mong mái nhà của con mãi là chiếc nôi êm ấm…
Có lẽ, đêm nay sẽ là đêm mà những người em của chị sẽ khó ngủ, sẽ suy ngẫm rất nhiều điều... Chị mong các em sẽ hiểu được nỗi lòng của người làm cha làm mẹ, biết trân trọng, giữ gìn những phút giây bên cha mẹ, bên gia đình mình. Sẽ trưởng thành, biết nói lời yêu thương và trải lòng mình nhiều hơn với gia đình của mình, các em nhé!
Yêu thật nhiều những người em trai, em gái của chị!
Nguyễn Thái Minh Nguyệt
Tổng số điểm của bài viết là: 35 trong 7 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: em gái, tiểu đội

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn