HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15640 view
anh moi
2 photos | 10427 view

+ Xem tất cả

NHẬT KÝ CHIẾN SỸ

Thứ hai - 25/06/2012 10:30
NHẬT KÝ CHIẾN SỸ

NHẬT KÝ CHIẾN SỸ

98 chiến sỹ nhí đã chuẩn bị hoàn thành chương trình "Học kỳ trong quân đội"- môi trường để cho các em trải nghiệm và hoàn thiện bản thân. Mới ngày đầu chán nản, lo sợ rồi hoà nhập và cuối cùng là thân thiết là trưởng thành. Các chiến sỹ sắp phải chia tay thì lưu luyến, giá mà kéo dài thời gian hơn nữa. Đó là suy nghĩ của hầu hết các chiến sỹ. Sau đây là cảm nhận của chiễn sỹ Hoàng Gia Tuấn tiểu đội 6, trung đội 2
"Bâng khuâng, lo lắng, hồi hộp và đan xen một chút vui sướng. Đó là tất cả cảm giác mà khi tôi bước lên xe bus, tạm biệt người mẹ thân yêu, người ông đáng kính để bước vào một thế giới mới – một thế giới để hoàn thiện mình.
Bước vào xe, tôi ngoái lại nhìn mẹ và ông với ánh mắt: “đừng lo, con ổn, con sẽ cố gắng”. Và mẹ tôi đã mỉm cười – một nụ cười tạm biệt. Nhưng đằng sau nụ cười đó, tôi thấy được sự lo lắng của mẹ đối với tôi – một thằng con trai hiếu động. Tôi nghĩ tôi đủ lớn để biết vào quân ngũ sẽ như thế nào.
Vui vẻ trên xa với những bài hát hay, những câu chuyện cười của các anh chị điều phối viên, tôi quen hết đi sự lo lắng của mẹ mà chỉ hướng đến sự hòa nhập lúc bấy giờ. Ha! Ha! Ha! Cả xe rộn tiếng cười. Ai ai cũng khá vui vẻ khi được rời xa gia đình để đến một môi trường khác.
10 ngày, có thể nói là khá nhỏ khi đem so sánh với 16 năm tôi được sống trong vòng tay hạnh phúc của bố mẹ. Nhưng đối với tôi, nó rất dài, dài lắm khi mới bước chân tới đây. “Mệt! Khổ!”. Đó là tất cả những gì mà mọi chiến sĩ sau một ngày nhập ngũ than vãn. Tôi cũng không ngoại lệ. Lần đầu tiên sống tập thể, vui thì cũng vui thật nhưng thực sự mệt. Mệt vì phải chạy quanh sân đến mỏi cả chân. Mệt vì ngay đêm đầu tiên đã phải mặc quân phục, đeo ba lô vì “báo động”. Mồ hôi nhễ nhại, những tiếng thở “hộc! hộc”. Tôi cảm nhận rõ điều đó. Trước khi đi, tôi biết sẽ rất khổ nhọc nhưng không ngờ lại khổ đến thế. Tôi thấy thời gian như kéo dài ra nhưng tôi không muốn nó mau hết. Vì tôi biết, tôi đến môi trường này để rèn luyện và hoàn thiện mình.
Ngày thứ 2, ngày thứ 3… trôi qua. Dường như tôi đã thích nghi được với nơi đây. Tôi vui khi cùng các đồng đội của mình dội cho nhau những gầu nước mát lạnh. Người thì cởi trần, người thì mặc mỗi cái quần đùi,… đều la hét inh ỏi, ầm ĩ như những thằng khờ trong nhà tắm. Những bài hát được đồng thanh cất lên hay những điệu nhảy dân vũ được áp dụng ngay trong nhà tắm. Tất cả mọi người như anh em trong một nhà vậy, cùng cất lên những giọng hát, cùng khoác vai nhau để tận hưởng giây phút tuyệt vời đó. Và kể từ đây, mọi người trong trung đội như xích lại gần bên nhau hơn. Bỏ qua khoảng cách về giới tính, trường lớp hay tuổi tác, tất cả đùm bọc nhau như một gia đình lớn. Lớn nhường bé, sai sẽ nhắc nhở,… tất cả những cử chỏ yêu thương đó làm tôi thấy xúc động. Nếu không phải con trai, có lẽ tôi đã rơi nước mắt…
Cách ly với cuộc sống bên ngoài, không có những cái ôm thân thương và ấm áp của bố mẹ. Tôi nhớ lắm, nhớ đến quay quắt. Nhưng ở đây, các anh chị điều phối viên đã bù đắp lại cho tôi những nỗi nhớ nhà đó. Anh chị luôn nhiệt tình và quan tâm khi ở cạnh chúng tôi. Những câu nói ấm áp nhưng cũng rất tự nhiên như: “mấy hôm nay em đã đi vệ sinh chưa?”. Khá buồn cười và ngại ngùng khi chị hỏi câu đó nhưng sâu xa trong câu nói đó là những lời quan tâm, hỏi han của các anh chị đối với chúng tôi. Ăn một bát cơm, anh chị lại bắt ăn thêm hai ba bát nữa: “em ăn nhiều vào để còn có sức mà tập nữa chứ”. Ấm áp và đầy yêu thương làm sao “có no không em” hay “cố lên, đàn ông con trai phải thế chứ”. Những lời hỏi han khích lệ khiến chúng tôi thêm cố gắng và điều đó là động lực giúp chúng tôi bước tiếp.
Năm ngày, nửa quãng đường đã trôi qua. Khá nhiều người đã phải vào phòng y tế. Các điều phối viên cũng như các chiến sĩ đã thấm mệt với thời tiết và môi trường ở đây. Những khuôn mặt tái nhợt, những ánh mắt buồn rầu,.. Nó đã xuất hiện trên khuôn mặt của nhiều đồng chí. Và một, hai rồi ba bốn điều phối viên đã phải vào trạm xá vì làm việc quá sức. Không ai nói cũng biết, các anh chị đã vì chúng tôi – những chiến sĩ nghịch ngợm mà kiệt sức. Tất cả đều lo lắng cho chúng tôi.
Một chiều khi đang ngắm khung cảnh nơi đây, tôi bất giác bắt gặp ánh mắt người chị của mình – một ánh mắt mệt mỏi giống như ánh mắt của mẹ tôi, nó toát lên một thứ gì đó sâu xa. Chị lo lắng cho từng chiến sĩ, lo vì tình trạng sức khỏe của chúng tôi ngày càng giảm sút. Nhưng tôi thấy được điều gì đó sau ánh mắt của chị, không phải là sự nản chí và ý định bỏ cuộc mà đó là một động lực giúp chị vượt qua. Chị từng nói: “chúng tôi là những người em mà chị yêu quý nhất”. Và khi nghe chị nói vậy, tôi chỉ muốn lại gần và ôm chị, nhẹ nhàng nói: “cảm ơn chị nhiều lắm!”.
Tôi biết có nhiều đêm khi các chiến sĩ đã ngủ say, các anh chị điều phối viên vẫn phải làm việc: người thì viết bài, người thì biên tập phim, có chị còn đi từng giường để ghép màn cho chúng tôi, có chị còn thức đêm để chăm sóc những chiến sĩ bị sốt. Vậy mà ban ngày các anh chị vẫn phải quản lý, hò hét để chúng tôi trật tự, có ý thức hơn khi tham gia hoạt động.
Đúng là cái cảm giác xa nhà để tự lập không phải dễ. Chỉ 10 ngày thôi nhưng trong tôi các anh chị mãi là những người ruột thịt. Các anh chị, các chiến sĩ đã giúp tôi nhận ra nhiều điều vô giá từ cuộc sống để tôi thêm trân trọng, yêu thương mọi người…"
 
                                                                                                                                                                               Hoàng Gia Tuấn
                                                                                                                                                                          (tiểu đội 6, trung đội 2)

Tác giả bài viết: Vũ Ngọc Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 73 trong 17 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: chiến sỹ

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn