HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15638 view
anh moi
2 photos | 10424 view

+ Xem tất cả

NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI

Chủ nhật - 09/06/2013 01:20
Chúng tôi là chiến sỹ HKQĐ

Chúng tôi là chiến sỹ HKQĐ

Chương trình Học kỳ trong quân đội (HKQĐ) năm 2013 đã vuợt qua một nửa thời gian, 5 ngày không nhiều nhưng cũng đủ thử thách các chiến sỹ nhí của chúng ta trong các nội dung huấn luyện tại quân ngũ. Đối với các phụ huynh của các em cũng không ngoại lệ. Mặc dù không phải trải qua các hoạt động trải nghiệm tại đơn vị, nhưng nỗi nhớ con, xót con cũng như cơn bão trong lòng vậy.
Đã bước sang năm thứ 3 của chương trình HKQĐ - một môi trường huấn luyện cho thanh thiếu niên làm quen với kỷ luật quân đội, tạo tính tự lập, biết yêu thương, chia sẻ và hòa nhập cộng đồng – đã cho chúng tôi kinh nhiều kinh nghiệm trong phương pháp giáo dục kỹ năng sống cho các em. Nhưng khó khăn cũng không ít, “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa” là yếu tố quan trọng quyết định nhiều tới sự thành công của chương trình.
Các phụ huynh đã rất “dũng cảm” gửi con em cho chương trình. Xa con bố mẹ nào lại nỡ, khi rời khỏi vòng tay yêu thương của mình. Không ai thương con bằng cha mẹ. Nhưng các anh chị Điều phối viên cũng “dũng cảm” không kém khi nhận vai trò là anh, làm chị, làm thầy, làm cha mẹ không chỉ một mà nhiều các em trong chương trình huấn luyện mà biết bao nhiêu khó khăn đang chờ phía trước.
Khi các phụ huynh đã cho con em tham gia chương trình cũng đã hiểu rất rõ những vất vả con em mình sẽ phải trải qua, để các em hiểu được thế nào là những vất vả của Quân đội nhân dân Việt Nam. Dậy đúng giờ, ăn đúng giờ, chăn màn giừơng chiếu gọn gàng ngăn nắp là nét đẹp của anh bộ đội trong sinh hoạt hàng ngày. 5 ngày qua, các chiến sỹ nhí của chúng ta đã thực hiện tốt nề nếp đó, đồng nghĩa với những cố gắng của các cán bộ khung, các anh chị ĐPV để các em bỏ các thói quen cũ để trở thành những anh bộ đội thực thụ. 
131 chiến sỹ, mỗi người một tính, mỗi người một hoàn cảnh, đang tuổi ăn tuổi ngủ, cứ 5 giờ sáng đã phải dậy theo hiệu lệnh của đơn vị, 21 giờ 30 đi ngủ khiến ngày đầu các chiến sỹ ngao ngán. Ăn sáng, ănh chính, ra thao trường, đi học tập đều phải xếp hàng ngay ngắn, chỉ cần nói chuyện là bị nhắc nhở, nặng có thể phạt, 1 người bị lỗi cả trung đội bị ảnh hưởng. Điều đó đã khiến các em biết vì đồng đội mà hạn chế mắc lỗi.  Không những thế, đang ngon giấc đã phải dậy quân phục chỉnh tề, chăn màn, chiếu gọn gàng để xuống sân tập hợp theo hiệu lệnh báo động. Nhìn các chiến sỹ mắt nhắm mắt mở vừa đi vừa cài cúc áo, thắt dây lưng mà thương vô cùng. Kỷ luật quân đội là như vậy, để các em quen dần với áp lực của cuộc sống là tiêu chí của chương trình HKQĐ, có thương cũng để trong lòng.
Không hẳn 131 em đều tốt, nhưng trong môi trường quân đội không cho phép ai láu cá trốn tránh hay thế này thế nọ. Trong cùng tiểu đội, các anh lớn phải gương mẫu và hỗ trợ các em nhỏ hơn đã tạo ra những tập thể đoàn kết tương trợ nhau trong khó khăn cũng như hoạt động. Còn đó những em tự kỷ, mắc bệnh khiến ĐPV phải vất vả thêm. Làm thế nào cho chiến sỹ đó hòa nhập tập thể, làm thế nào để các bạn không xa lánh chiến sĩ...mệt thế nhưng không dám than phiền mà hết lòng vì chiến sỹ (Có đêm đang ngủ, nhìn sang giường chiến sỹ không thấy người, ĐPV tá hỏa vội vàng đi tìm.Hoa ra do mắc bệnh đi tiểu nhiều lần nên chiến sĩ ra ngồi luôn ở nhà vệ sinh cho ...tiện). Đến hôm nay, nhìn các chiến sỹ nề nếp, kỷ luật chúng tôi thấy tự hào về các ĐPV, những sinh viên tình nguyện thật trong sáng, nhiệt huyết và nhân hậu biết bao.
Hôm nay, lễ nhận thư vỡ òa trong cảm xúc của các chiến sỹ. Gần một tuần không có tin tức của cha mẹ, nỗi nhớ như dồn nén. Khi anh quân bưu đạp xe mang ba lô thư tới, đã có tiếng thút thít. Giá mà các phụ huynh chứng kiến các chiến sỹ nhận thư của gia đình chắc sẽ rất tự hào về con em em mình. Cả sân tiểu đoàn lặng đi bởi tiếng khóc nấc lên của hầu hết các chiến sỹ khi nhận được không chỉ một mà nhiều lá thư của cha mẹ, anh chị… gửi cho chiến sỹ. Trong chương trình HKQĐ, lúc này mới là cảm xúc thật của các em được bộc lộ khác với vẻ bất cần trong sinh hoạt hàng ngày. Sự thay đổi hành vi là ở đây. Chỉ cần các em trở về chính con người mình, đấy là thành công. HKQĐ không phải là câu thần chú để các em lột xác ngay được, mà cần có sự phối hợp giữa gia đình và chương trình trước và sau HKQĐ.
Sự phối hợp đó đã được các phụ huynh đồng hành với chương trình trong suốt thời gian chuẩn bị đến hôm nay. Điều lo nhất, đó chiến sỹ nào đó không có thư của gia đình. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Tuy nhiên, cũng có phụ huynh gửi hồ sơ cho ai đó mang đến, thậm chí không có mặt buổi tiếp xúc tiền huấn luyện, dẫn đến chuẩn bị cho con em mình không chu đáo (thiếu dép, giày, gối, thuốc…), hoặc liên lạc không nghe máy và ủy quyền cho người khác… Điều đó đã làm khó khăn thêm cho BTC và chương trình rất nhiều. Nhìn các em khóc khi đọc thư của gia đình, hay phụ huynh rưng rưng khi nhận thư của chiến sỹ, chúng tôi mới thấy giá trị của tình yêu thương gia đình ở ngay trong mỗi người, mà hàng ngày không nhận ra.
Trong lá thư của các chiến sỹ gửi về, có nhiều chiến sỹ kể rất nhiều những khó khăn và khổ cực. Và thực tế ai cũng biết trước như vậy. Nhưng có ai đó biết được rằng, các em khổ một thì chúng tôi khổ 10. Thế nên có nhiều phụ huynh đã điện thoại cho chúng tôi, yêu cầu thế này, yêu cầu thế nọ để cho con mình đỡ khổ mà không một lời hỏi thăm hay động viên những người làm chương trình....
          Còn không nhiều thời gian nữa các chiến sỹ sẽ về với vòng tay yêu thương của gia đình và HKQĐ sẽ là kỷ niệm mãi không bao giờ quên của các em. Và biết đâu nó còn là sợi chỉ đỏ theo suốt cuộc đời để giúp các em trưởng thành hơn.
          Và cũng như bao đêm khác, gió mát lạnh cho các chiến sỹ ngủ ngon sau một ngày vất vả, đó là bởi THIÊN THỜI, ĐỊA LỢI. Còn chúng tôi lại tiếp tục công việc của mình với bao trăn trở bởi vẫn còn NHÂN chưa hòa.
          

Tác giả bài viết: Vũ Ngọc Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 32 trong 7 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn