HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15639 view
anh moi
2 photos | 10426 view

+ Xem tất cả

LỄ NHẬN THƯ - NIỀM MONG MỎI CỦA CHIẾN SỸ

Thứ năm - 20/06/2013 11:13
“Thầy ơi! Em ít khi khóc lắm, mà hôm nay tự nhiên nước mắt cứ chảy ra…”, không chỉ riêng em mà trong lễ nhận thư hôm nay, ai cũng vậy.
Chiến sỹ đọc thư nhà

Chiến sỹ đọc thư nhà

Sau một ngày hoạt động nhẹ nhàng hơn các ngày khác, nỗi nhớ nhà, mong thư của gia đình khiến các chiến sỹ háo hức chờ đến tối: Lễ nhận thư! Không chỉ các chiến sỹ, chúng tôi dù đã qua mấy lần tổ chức Học kỳ quân đội và chứng kiến lễ nhận thư, chúng tôi vẫn thấy bâng khuâng, muốn nhìn các em bộc lộ cảm xúc của mình một cách chân thực. Ở nhà, các phụ huynh cũng mong chờ những lá thư của con em mình với nhiều hy vọng… BTC Cũng hy vọng đừng phụ huynh nào “quên” viết thư cho chiến sỹ.
Và tối nay, không khí không ồn ào, chỉ nghe thấy giọng anh đưa thư đọc tên các chiến sỹ. Cả đại đội có 58 chiến sỹ, mà có tới 80 lá thư. Như vậy, có chiến sỹ không chỉ nhận được 1 lá thư mà có thể nhiều hơn nữa. Tập thư cứ vơi dần theo lời đọc từng tên chiến sỹ của thầy Hưng. Có chiến sỹ lâu không thấy tên mình được xướng lên đã vội cúi xuống và bồn chồn không yên… Tôi hiểu rằng, ngay lúc này chỉ một vài dòng của gia đình cũng đủ làm các em xúc động. Nhưng rất may, những lá thư xót lại cuối cùng cũng đến được tay chiến sỹ. Hầu hết các chiến sỹ đọc thư ngay và ai cũng rưng rưng. Nhìn cảnh tượng như vậy, chúng tôi thấy thương các em vô cùng.
Đồng hành với các em trong suốt trong 6 ngày qua, làm sao không thương cho được khi thấy các em phải quen dần với môi trường kỷ luật khắt khe của quân đội. Chốc lát lại thấy ai đó bị phạt đứng im không được nhúc nhích, đằng kia lại thấy chiến sỹ đang gấp chăn màn mãi không xong chỉ vì chưa vuông vắn. Thương đấy nhưng vẫn cảm phục các em, đang tuổi ăn tuổi chơi….
Nhìn các em khóc trước nhiều người không một chút e ngại, tôi hiểu rằng chỉ có cảm nhận đúng về tình cảm gia đình mình một cách thật nhất mới như vậy.
“Ở nhà em hay cãi lại bố mẹ, hay nói dối, nhưng ở đây em mong được gặp bố mẹ để xin lỗi…” – lẫn trong tiếng nấc nghẹn ngào là những lời ân hận của các chiến sỹ sau khi đọc thư của gia đình. Tôi an ủi em, “Thầy rất vui khi các em khóc, bởi đó chính là con người thật của em. Thầy chỉ sợ ai đó dửng dưng…”.
Nhìn những gương mặt hôm qua còn rất hiếu động, hay bị nhắc nhở, hôm nay đã chững chạc hơn nhiều và suy tư hơn. Tôi hiểu và cảm ơn môi trường quân đội và chương trình đã cho tôi trải nghiệm với vai trò là những người tổ chức, nhưng tôi cảm nhận được, tôi cũng đang lớn dần.
Các em yêu quí! Chỉ còn non nửa thời gian thôi, các em lại về với cuộc sống hiện tại, không có báo động đêm, không phải dậy sớm để nhanh chóng gấp chăn màn thật gọn… liệu các em có hiểu: 10 ngày chỉ là trải nghiệm, mà hãy giữ trong mình những cảm xúc hôm nay để yêu thương cha mẹ hơn, giữ mãi những kỷ niệm và hãy luôn tự hào: CÁC EM LÀ NHỮNG CHIẾN SỸ HỌC KỲ QUÂN ĐỘI.

Tác giả bài viết: Vũ Ngọc Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 30 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn