HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15611 view
anh moi
2 photos | 10400 view

+ Xem tất cả

CỐ LÊN CÁC CHIẾN SỸ!

Thứ sáu - 22/06/2012 09:56
Giờ học tháo lắp súng AK

Giờ học tháo lắp súng AK

Đã bước sang thứ 5 ngày của chương trình “Học kỳ trong quân đội” của 98 chiến sỹ đợt 2 đã có biết bao biến cố xảy ra đối với các chiến sỹ lần đầu được trải nghiệm môi trường quân đội.
Khác với suy nghĩ của hầu hết chiến sỹ khi đăng ký tham gia chương trình, đó là sẽ có các phòng ở như nhà nghỉ, nào là được tắm biển, được tham quan…
Sau khi nhận giường nằm của ngày đầu tiên, đã phải học nội vụ gấp chăn màn vuông vắn như viên gạch, khiến các chiến sỹ lúng túng. Có em gấp vội vàng, hình thức nênvđã phải chịu  kỷ luật: Không được ngủ trưa mà phải gấp thật đẹp mới thôi.
Quả đúng như chúng tôi dự đoán, để cho các em thực hiện đúng "kỷ luật thép" của quân đội phải thiết chặt ngay từ ngày đầu. Ngay đêm đầu tiên, đơn vị đã lập phương án báo động để kiểm tra quân tư trang, bởi lẽ phát hiện có chiến sỹ vẫn lén lút sử dụng điện thoại, khiến 98 chiến sỹ đang ngon giấc giật mình ngơ ngác khi tiếng còi xé màn đêm. Phải mất vài phút mới tập hợp xong, vì còn lúng túng mặc quân phục. Mắt nhắm mắt mở, vừa tập hợp vừa nói chuyện đã bị cán bộ khung phạt chạy quanh đơn vị, ai nấy thở hổn hển. Thương các chiến sỹ nhưng kỷ luật quân đội là như vậy. Chắc hẳn, sự cố báo động sẽ khiến các em nản lòng.
Mấy ngày đầu các chiến sỹ làm quen dần với nếp sống của bộ đội, cách tập hợp đội ngũ, cách giơ tay chào, đi đều… Háo hức nhất là được tháo lắp súng AK, thích đấy nhưng thao tác cũng không đơn giản, nhiều chiến sỹ lúng túng mãi mới thực hiện xong. Tuy vậy, ai cũng muốn được thử sức một lần.
Cường độ hoạt động không nhiều, nhưng với các chiến sỹ lần đầu trải nghiệm sẽ khiến các em mệt. Phòng y tế luôn có bệnh nhân nằm, nhức đầu, viêm họng, sốt nhẹ… do các em chưa quen với hoạt động như vậy. Cảm động nhất đó là 2 chiến sỹ cùng quê, một em bị viêm amidan sốt cao, bạn em đã khóc và đòi nằm cùng nhau trong phòng y tế. Khi tôi hỏi lý do khóc, chiến sỹ kể “Chúng em rất thân nhau từ khi 3 tuổi đến giờ…”, được các anh chị Điều phối viên khích lệ đã quen dần và hòa đồng với các bạn. Điều đặc biệt, các chiến sỹ nam thường khóc nhớ nhà hơn các chiễn sỹ nữ. Đang ngồi học, có em mắt đỏ hoe xin về phòng nằm. Điều đó rất dễ hiểu, khi mấy ngày không có bố mẹ bên cạnh. Các em cũng hiểu rằng, đây là trải nghiệm và cố gắng vượt qua.
Nhưng, tối thứ hai trong chuyên đề “Tôi tài giỏi”, chúng tôi mới thực sự yên tâm khi thấy các em vui vẻ cổ vũ nhau để thể hiện các tài năng của mình. Một bài hát mới, một câu chuyện kể, một tiểu phẩm vui, một điệu nhảy…. đã làm cho các thành viên trong trung đội xích lại gần nhau hơn. Trong trung đội có chiến sỹ mệt mằm tại phòng y tế, đồng đội đến hỏi thăm động viên nhanh khỏi về tập văn nghệ cho chuyên đề “Hát cho yêu thương”… còn nhiều, còn nhiều nữa những câu chuyện cảm động về tình đồng đội. Thật sự HKQĐ đã là một gia đình, một môi trường để các em thử sức mình.
Vất vả đấy, nhưng các giờ hoạt động ngoại khóa luôn làm các em yêu thích. Các bài Dân vũ được các chiến sỹ đón nhận say sưa. Mỗi giờ học đều có tính thi đua giữa các trung đội, nếu các em không đoàn kết làm sao chiến thắng. Nghiêm túc và kỷ luật, nhưng các anh cán bộ khung luôn được các chiến sỹ yêu mến. Mới đó, chiến sỹ bị anh sỹ quan kỷ luật đứng bên cột cờ, hay chạy 3 vòng xung quanh sân, mặt tái đi vì mệt, vậy mà vẫn bá vai bá cổ trong giờ giải lao, hay trong các giờ nghỉ.
Sôi động và hào hứng hơn cả trong 3 ngày đầu là đêm văn nghệ “Hát cho yêu thương”, tiếng vỗ tay, hò reo cổ vũ vang lên không ngừng khi đồng đội của mình lên sân khấu. Đáng yêu nhất vẫn là các bạn nam, các em hát môt cách say sưa, không cần biết đúng hay sai, nhung tôi tin chắc rằng, bình thường chưa bao giờ các em hát trước đông người như vậy. Ánh mắt rạng người khi thể hiện bài hát của mình. Những tiết mục, không phân biệt đâu là khán giả, đâu là người hát trên sân khấu, bởi tất cả đều cất vang giai điệu một cách vô tư. Những cánh tay đung đưa, nhưng tràng vỗ tay theo điệu nhạc đã cho các chiến sỹ có một buổi tối thật ấn tượng. Vui như vậy, nhưng đến giờ ngủ tại tầng 1 của trung đội 3 còn nói chuyện, khiến đồng chí trung đội trưởng đã phải tập hợp nhanh trước đơn vị để chấn chỉnh. Đang quần cộc, cởi trần lại phải chỉnh tề. Không nhanh chắc lại phải chạy vòng, khiến thời gian tập hợp thật nhanh chóng và nghiêm túc. Ở nhà, có thể khi được giao việc các em còn chần chừ này nọ, nhưng ở đây không thể như vậy, chỉ một câu ra lệnh các chiến sỹ thực hiện ngay.
Đêm thứ 3, lệnh trực đêm được ban hành đối với các trung đội, mỗi trung đội cắt phiên trực từ 23 giờ đến 4 giờ sáng, mỗi trung đội 2 chiến sỹ trực 60 phút một ca. Ban đêm trong đơn vị im ắng, chỉ có tiếng sóng biển rì rào bên ngoài rặng phi lao. Các chiến sỹ ngồi trực một cách cần mẫn. Mặc dù các chiến sỹ biết rất rõ người thầy của mình. Nhưng khi gặp tôi đi xuống đơn vị, chiến sỹ gác đêm vẫn hỏi tôi sau động tác chào. “Thủ trưởng đi đâu vào giờ này, thẻ của thủ trưởng đâu?...” Điều đó tôi thấy vui và tự hào với các chiến sỹ nhí của mình.
Ban chỉ huy chúng tôi trực suốt đêm kiểm tra giấc ngủ của các chiến sỹ. Vén lại màn, giúp chiến sỹ nằm ngay ngắn. Vất vả hơn cả là bộ phận y tế, bởi có 3 chiến sỹ sốt do thay đổi thời tiết cùng với tâm lý xa nhà cộng với sự điều tiết cơ địa để phù hợp với môi trường sống. Có chiến sỹ nằm 2 ngày tại phòng y tế mà nhớ các bạn. Mong muốn khỏe nhanh để tham gia hoạt động cùng tiểu đội. Được các anh chị luôn bên cạnh động viên và chăm sóc, các chiến sỹ cảm thấy được tình cảm gần gũi như ở gia đình. Đọc đến đây, chắc phụ huynh có phần lo lắng và băn khoăn, không biết trong số các chiến sỹ ốm, có ai đó là con em mình. Trong thời tiết oi nóng, cường độ hoạt động khác hoàn toàn với ở nhà, chuyện mệt mỏi là thường tình. Các em phải biết tự chăm sóc bản thân, khi thấy cơ thể có biểu hiện mệt mỏi đã biết xuống phòng y tế lấy thuốc, tư vấn sức khỏe, đó cũng là kỹ năng sống cần thiết. Khi chiến sỹ khỏi bệnh trở về tiểu đội, được sự đón nhận nhiệt tình cùng với lời động viên yêu thương trong vòng tay đồng đội, liệu bao giờ mới có được cảm giác ấy nữa.
Đêm thứ 3 qua nhanh sau cơn mưa, thời tiết mát mẻ giúp các chiến sỹ có một giấc ngủ no say mong chờ sáng mai với nội dung trải nghiệm mới: Tháo lắp súng AK. Đây là nội dung được hấu hết các chiến sỹ háo hức nhất trong ngày thứ 4 của chương trình. Để chuẩn bị cho hội thao “Trung đội toàn năng” các tiểu đội nghĩ ra sáng kiến cho thi tháo lắp súng để  chọn nhân tài cho hội thao. Khắp đơn vị rộn vang tiếng hô, tiếng khích lệ “Cố lên! Cố lên…” ròn rã.
Nửa thời gian đã trôi qua, tinh thần các chiến sỹ vẫn hào hứng qua các nội dung hoạt động. Vất vả đấy, kỷ luật đấy, bởi các chiến sỹ vẫn còn hiếu động của tuổi ăn, tuổi chơi. Nhưng vẫn không làm mất đi tính nghiêm của môi trường quân đội.
Cố lên các chiến sỹ, đây mới là những khó khăn rất nhỏ so với cuộc đời của các em ở phía trước. Các em sẽ trưởng thành hơn với những bài học trong môi trường của Học kỳ quân đội.

Tác giả bài viết: Vũ Ngọc Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 39 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn