HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15638 view
anh moi
2 photos | 10424 view

+ Xem tất cả

Câu chuyện của Điều phối viên HKQĐ 2013

Thứ năm - 04/07/2013 15:22
Sau khi kết thúc 2 đợt Học kỳ trong quân đội, Điều phối viên Phạm Hà Hưng - sinh viên năm thứ 2, Đại học Y Hải Phòng đã viết lên những dòng tâm sự về chương trình: Thời gian trôi đi thật nhanh, sau 2 đợt tham gia chương trình Học kì trong quân đội thành phố Hải phòng năm 2013, khi trở về quê hương và nhớ lại những kỉ niệm của 20 ngày vừa qua, đối với tôi đó là những ngày tháng vô cùng ý nghĩa.
Tiểu đội của ĐPV Phạm Hà Hưng phụ trách

Tiểu đội của ĐPV Phạm Hà Hưng phụ trách

Khi mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran, báo cho ta những tín hiệu vui của cuộc sống. Một ngày đẹp trời tôi lang thang trên mạng xã hội facebook tình cờ đọc được thông báo tuyển điều phối viên tham gia chương trình “Học kỳ trong quân đội 2013”. Khi đó tôi chưa biết gì về chương trình này, chỉ biết rằng các anh chị khóa trên đã từng tham gia hai năm trước và khi nhìn các anh chị mặc chiếc áo của chương trình tôi rất thích - bộ đồng phục gắn lô gô “Học kỳ quân đội” mà anh chị hay mặc. Có lẽ xuất phát từ sự tò mò muốn khám phá của cô gái Bạch Dương và chiếc áo đồng phục mà tôi viết tên mình trong danh sách đăng ký tham gia tập huấn điều phối viên chương trình học kì trong quân đội. Kết thúc buổi tập huấn đầu tiên tôi nhận ra mình gặp phải một vài khó khăn, thời gian của cả 3 buổi tập huấn trong tuần đều trùng với 3 buổi học phụ đạo trên lớp của tôi. Lúc đó trong đầu tôi có 2 ý nghĩ, một là bỏ cuộc, hai là tiếp tục tham gia, nhưng lạ thay lúc đó trong suy nghĩ của tôi hiện hữu hình ảnh các chiến sĩ nhí của chương trình học kì quân đội năm 2012, mà tôi được xem trong ngày tập huấn - hình ảnh chiến sĩ nhí với bộ quân phục màu xanh cùng với những giọt nước mắt của các em khi nhận thư từ gia đình và chính những hình ảnh đó đã là động lực để tôi quyết tâm tiếp tục.
    Tôi đã phải xin sang lớp khác học và sắp xếp lại thời gian đi gia sư của mình nữa để không bị trùng với lịch tập huấn. Có những hôm học cả ngày ở trường, chiều tan học đạp xe ra trung tâm tập huấn sau đó lại lóc cóc đạp xe đến nhà học sinh và trở về nhà nhìn đồng hồ lúc đó là 22h. Các bạn trong xóm trọ hỏi tôi rằng vất vả như thế mà sao tôi vẫn lao đầu vào, tôi chỉ nói rằng vì đó là niềm đam mê của tôi, dù vất vả lắm nhưng tôi thấy rất vui và hạnh phúc. Tôi vui vì tôi học được rất nhiều điều từ các thầy, các anh chị đi trước, được chơi nhiều trò chơi bất ngờ và rất thú vị; Tôi hạnh phúc vì tôi nhận được sự quan tâm, chia sẻ của các anh chị đã từng tham gia ở các năm trước và các bạn trong lớp tập huấn.
     Cứ như thế tôi đã đi hết khoảng thời gian tập huấn vòng 1, đồng nghĩa với việc các thầy sẽ kiểm tra và chọn ra những bạn được tiếp tục tham gia tập huấn vòng 2. Những ngày trước buổi kiểm tra tôi rất lo lắng không biết mình có được chọn hay không vì tôi sinh năm 1994 là sinh viên năm đầu chưa có nhiều kinh nghiệm sống hay xử lí tình huống. Hôm kiểm tra tôi đến tứ sớm, ngồi chờ mãi vẫn chưa thấy gọi tới tên mình, lúc đó tôi rất sợ mình là người bị loại ngay từ đầu. Nhưng rất may là không phải thế, tôi là 1 trong 6 bạn được kiểm tra cuối cùng. Thật đúng là rất hồi hộp. Đợi chờ vài ngày sau thì điều tôi mong muốn cũng thành sự thật, tôi đã được chọn để tiếp tục tập huấn.
Kỉ niệm buổi tiền huấn luyện học kỳ trong quân đội 2013 đợt 1
    Khi được nghe các thầy và các anh chị đi trước chia sẻ về công việc của điều phối viên  tôi thấy trách nhiệm của mình ngày một nặng nề hơn. Lo lắng không biết mình có thể làm tốt không? có thể hiểu được chiến sĩ của mình hay không? Nhưng rồi sau khi hoàn thành các chuyên đề tôi thấy tự tin hơn nhiều lắm. Tự tin với thử thách 10 ngày của “ Học kỳ trong quân đội”. Và mong chờ mãi thì buổi tiền huấn luyện cũng đã tới. Hôm đó tất cả điều phối viên được gặp mặt các phụ huynh và chiến sĩ tiểu đội mình. Gặp các em buổi đầu tiên, được làm quen, nói chuyện với các em thật là vui và ý nghĩa. Có những em nói rằng: “ chị ơi em không thích đi “ Học kỳ quân đội” đâu là bố mẹ em bắt đi đấy huhu”.... Gặp các em thì tôi không thấy run nhưng khi lên gặp phụ huynh thì phải thừa nhận là tôi đã run khi đứng trước các bậc cha mẹ của các em. Lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi các bác tất cả những gì tôi chưa rõ về chiến sĩ của mình như là: các em có dị ứng với đồ ăn gì không, có phải dùng thuốc bệnh hằng ngày không,....những điều đó tưởng như đơn giản với phụ huynh nhưng với chúng tôi những người chưa biết về các chiến sĩ thì lại vô cùng quan trọng vì nó liên quan tới sức khỏe của các em. Các em chỉ có 10 ngày để trải nghiệm thôi mà nếu bị ốm phải nằm ở phòng y tế thì rất đáng tiếc. Thế rồi có những em có hoàn cảnh gia đình đặc biệt tôi đã phải gặp riêng phụ huynh của em đó hỏi han tính cách của em, những điều khiến em thấy tủi thân hay không vui để từ đó hiểu các em hơn, quan tâm, chia sẻ với các em cũng dễ dàng hơn. Kết thúc buổi tiền huấn luyện gửi các em về với bố mẹ xong tôi mới thở phào nhẹ nhõm vì các em đã hoàn thành buổi tiền huấn luyện an toàn và hiệu quả.
Dòng tâm sự với các chiến sĩ nhí của trung đội 3-lớp bộ binh sơ cấp 1
    Ngày mong đợi bấy lâu trong tôi đã đến, 6h00 ngày 03/6 tại Đài liệt sỹ thành phố Hải Phòng, nhìn các chiến sĩ nhí khoác trên mình bộ quân phục trông giống bộ đội lắm, có những em người thì bé nhưng phải khoác cả cái ba lo to "vật vã" trên vai trông mà thương lắm. tôi hỏi, “có nặng lắm không để chị đỡ hộ” thì các em bảo “em khoác được chị à” hjhj. Chia tay bố mẹ các em lên đường, có em cười rất tươi nhưng cũng có em khóc thút thít vì không muốn xa gia đình, người thân. Và bố mẹ các em cũng không kìm nén được cảm xúc khi nhìn các con của mình đi xa dần, xa dần trong nỗi thương nhớ vô bờ.
    Ngày đầu tiên các em được trải nghiệm làm chiến sĩ, được học cách gấp chăn màn "vuông như viên gạch", được ngủ giường sắt đơn, được ăn bữa cơm quân đội đầu tiên, được tắm giặt tập thể nữa, thật vui phải không các em yêu quý của chị? Buổi trưa đầu tiên có em không quen ngủ trưa nên chỉ nằm im trên giường mà không ngủ, có em thì bỏ truyện ra đọc nhưng nhìn thấy chị đi qua lại thôi không đọc nữa. Nhìn các em ngủ đáng yêu lắm, mỗi em 1 dáng không ai giống ai. Cơm quân đội không giống với bữa cơm gia đình vậy nên bữa cơm đầu tiên có em chỉ ăn một ít thôi, Duy Anh thì kêu với chị: “chị ơi! Em không muốn ăn sáng đâu” còn Quang thì “chị ơi! Cứ ăn xong là em lại thấy hơi buồn nôn ý”. Thật đúng là, chỉ vì bữa sáng phải ăn cơm thay vì ăn bún phở như khi ở nhà, chỉ vì các em phải ăn hết phần thức ăn của mình mà tìm cho mình những lí do rất ngộ nghĩnh. Nhưng rồi đến ngày thứ hai, thứ ba các em đã quen dần với môi trường mới, không còn chê cơm sáng nữa. Một ngày các em có rất nhiều hoạt động khác nhau, tối về thì lại có các chuyên đề buổi tối. Mỗi chuyên đề đều mang một ý nghĩa riêng nhưng để lại trong chị nhiều suy nghĩ nhất là chuyên đề “Giã từ sự gian dối – Gia đình chiếc nôi êm ấm”. Thực sự để một người có thể đứng ra nhận lỗi trước mặt mọi người là một điều không đơn giản chút nào cả nhưng một khi đã dũng cảm nhận ra lỗi lầm của mình thì tâm trạng của người đó sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Và tiểu đội 8 các em đã làm được điều đó, lúc đầu chị lo rằng các em không dám nói ra nên chị đã chuẩn bị giấy để các em viết ra những sai lầm của mình nhưng chị rất bất ngờ khi các em không cần dùng đến những tờ giấy đó: “chị ơi! Em hay nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử. Em không làm bài tập về nhà. Em còn từng lấy trộm đồ của bà nữa.....”. Các em cho rằng bố mẹ của các em không biết những sai trái đó của các em sao? Không phải vậy đâu, cha mẹ nào cũng vậy, đã sinh con ra thì ai cũng hiểu con mình muốn gì, biết được lúc nào các con buồn, các con vui. Nhưng chỉ có điều không phải lúc nào bố mẹ cũng nói cho các em biết hết những điều đó, đôi khi bố mẹ để các em tự suy nghĩ về những hành động của mình và tự có những thay đổi với bản thân. Bất cứ ai khi sinh ra đều không tránh khỏi sai lầm, điều quan trọng là chúng ta có biết dừng lại đúng lúc để sửa đổi hay không. Trong số các em có bạn nhận được sự quan tâm, chăm sóc đầy đủ của bố mẹ, có bạn lại không may mắn như thế. Ngồi nghe các em tâm sự về câu chuyện của mình, nhìn thấy những giọt nước mắt nghẹn ngào muốn rơi nhưng lại cố gắng kìm nén để nó không rơi xuống của các em mà lòng chị đau thắt. Chị cũng có câu chuyện của riêng mình nên chị hiểu cảm giác của các em, các em hãy cố gắng lên nhé, cố gắng để vượt lên hoàn cảnh, vượt lên chính bản thân mình nhé. Thời gian trôi đi, dần dần những vết thương đó sẽ không đau nữa, tuy rằng vẫn còn tồn tại những vết sẹo, nhưng các em hãy coi mỗi vết sẹo là một thử thách mà các em đã vượt qua. Các em hãy trao đi tình yêu thương để được nhận lại gấp bội tình yêu thương nhé.
    Những ngày tiếp theo các em vẫn tiếp tục hành trình trải nghiệm của mình, ở trung đội 3 chúng ta có một chiến sĩ rất đặc biệt các em đoán được là ai chứ. Đó chính là Tạ Công Minh, chị sẽ không bao giờ  quên được Minh cùng với câu nói của em khi vào thăm Viện hải dương học đó là: Viện Hải Dương học gì mà toàn tôm chết, cá chết, rùa chết, phải gọi là “Viện hải âm học” mới đúng. Nghĩ lại thì Minh nói cũng không sai phải không các em? Chị cảm ơn tất cả các bạn của trung đội 3 đã quan tâm, chăm sóc và dành tình cảm cho Minh mặc dù biết bạn ấy không được may mắn như các em. Chị sẽ không bao giờ quên được hình ảnh Tạ Công Minh với lọ đựng cào cào, bọ ngựa, cánh cam và cả với chú cá rô đáng thương nữa. Khi Minh ốm phải về thành phố điều trị, nhìn thấy những vòng tay xiết chặt của các em chị không cầm lòng mình được đã ôm các em chặt thêm nữa, đó là một cảm giác lưu luyến không muốn rời.....
    Một buổi sáng bên bờ Biển Đồ Sơn đáng nhớ, khi nhạc hiệu báo thức của Trung đoàn vang lên, các em dậy sớm quân phục chỉnh tề và khác với thường lệ là  tập dân vũ, tập 16 thế võ tay không, dọn vệ sinh, rồi ăn sáng...các em tập trung dưới sân cột cờ nghe Ban chỉ huy đại đội thông báo nội dung tham gia hoạt động cộng đồng hành quân từ Trung đoàn lên đồi chè Phường Ngọc Xuyên, Đồ Sơn, với quãng đường hành quân 2,5km. Các em biết hình ảnh ấn tượng nhất với chị ngày hôm đó là gì không? Đó là hình ảnh các em cầm nắm cơm trên tay chấm thêm chút muối vừng rồi đưa vội vào miệng như sợ có bạn nào ăn mất trông thật ngon miệng. Chị không nghĩ rằng cơm nắm muối vừng được các em thưởng thức còn ngon hơn cơm thịt, hết một nắm rồi lại “chị ơi! Cho em thêm nắm nữa hjhj” nhiều bạn mải ăn đến nỗi cơm dính quanh miệng mà vẫn không biết gì, thật đáng yêu. Đôi khi chỉ 1 nắm cơm bé nhỏ như vậy thôi cũng đủ để các em thấy được giá trị của cuộc sống, đơn giản, mộc mạc mà ý nghĩa biết bao.
    Cuộc hội ngộ nào rồi cũng phải chia tay, 10 ngày tham gia học kì trong quân đội đã kết thúc. Những chiếc ba lô đã được thắt buộc gọn gàng, chăn màn cũng đã được gấp ngăn nắp.  Các em loay hoay gửi lại trên áo nhau những lời yêu thương nhất cũng như vội vàng để lại trên trang nhật kí của chị những lời nhắn nhủ ngọt ngào. Những giờ phút cuối cùng được ngồi quây quần bên nhau, anh trung trưởng, các anh tiểu đội trưởng cũng như các anh chị điều phối viên đã nói lên những suy nghĩ, cảm nhận của mình về 10 ngày gắn bó với các em rồi còn gửi tới các em những lời ca tiếng hát từ tận trái tim mình. Những bức ảnh càng ngày càng nhiều hơn và những giọt nước mắt cũng vậy. Thời khắc ấy chị chỉ mong sao cho thời gian ngừng lại để anh chị em được ở lại bên nhau thêm nữa, được chia sẻ tâm sự với nhau nhiều điều hơn nữa. Chị em ta ôm nhau trong vòng tay xiết chặt, gửi đến nhau những cái hôn bất ngờ, cảm nhận được hơi ấm của nhau rồi các em đã tuột khỏi tầm tay chị chạy ùa vào lòng cha mẹ để đòi lại những yêu thương vắng mặt trong 10 ngày qua.
Hành trình với “biệt đội super” trung đội 1- lớp bộ binh sơ cấp 2
    Nhìn thấy các em rạng ngời hạnh phúc mà tôi nhớ về gia đình của mình, nhớ lại bài học “cảm ơn cha mẹ” của thầy Hưng mà lòng tôi rạo rực, muốn chạy thật nhanh về với cha mẹ chỉ cần được nhìn cha mẹ một chút thôi cũng được. Ý nghĩ đó thôi thúc tôi từng giờ và sáng sớm hôm sau tôi đã rời trung đoàn 50 từ sớm để trở về Hưng Yên gặp những người tôi yêu thương nhất. Ngay chiều hôm đó tôi lại bắt xe ra Hải Phòng để chuẩn bị cho buổi lễ xuất quân đợt 2. Và 10 ngày Học kì trong quân đội lớp bộ binh sơ cấp 2 lại bắt đầu với tôi. Những ngày đầu với các em cũng vẫn còn khó khăn vì các em chưa quen với môi trường mới, có một điều đặc biệt là suốt cả đợt 1 không có một chiến sĩ nào khen cơm của Học kì trong quân đội ngon hơn cơm ở nhà cả mà sang đến đợt 2 ở bữa cơm trưa đầu tiên  Vũ Long đã thủ thỉ với chị là “chị ơi! Cơm ở đây ngon hơn cơm ở nhà em nấu chị à” hjhj. Cậu bé đó đáng yêu lắm, miệng lúc nào cũng nói liên hồi không ngừng nghỉ, hơi một tí là “em không thích bạn này đâu. Em không muốn ngồi cùng bạn này đâu,....” chỉ nói ra miệng thế thôi chứ tâm cậu bé tốt lắm. Nhớ lại buổi tiền huấn luyện đợt 2, trong lúc tôi xuống làm việc với phụ huynh thì các em ở trên làm quen được với chị Liên và khi tôi vừa lên thì Long đã nói luôn “chị ơi! Em quý chị tóc vàng kia kìa (chị Liên), sao chị ấy không phụ trách tiểu đội em hả chị?” . tôi hỏi: “thế em không quý chị ak”. Long đáp luôn “ vâng, em quý chị kia hơn hjhj”. Đúng là không ai chân thật bằng trẻ con được. Long chỉ nói  như vậy thôi nhưng trong đầu lại không ghét ai cả, lúc ăn cơm trưa em đã tự đứng dậy đi lấy nước cho các bạn và không quên lấy cho chị phụ trách, vừa đặt cốc nước lên bàn em vừa nói “chị ơi! Nước này ngon lắm em lấy riêng cho chị một cốc đấy nhé! Chị uống đi”. Lúc đó tôi rất bất ngờ vì Long lại biết quan tâm đến mọi người như thế. Không chỉ có vậy, 10 ngày Học kì trong quân đội Long còn mang lại rất nhiều bất ngờ khác nữa. Vào ngày thứ 2 tôi bị ốm phải truyền nước, trên tay để lại một vết băng, khi Long nhìn thấy tôi như vậy em chạy lại nâng nhẹ cánh tay tôi rồi thổi nhẹ vào chỗ đau sau đó thơm nhẹ lên đó một cái. Hành động đó khiến tôi ngạc nhiên vô cùng vì chưa có ai làm một việc như thế với tôi cả, cảm giác thật ấm áp.
    Nếu chỉ nhìn qua khe cửa sổ thì chỉ thấy được vẻ tươi cười, tinh nghịch của các em. Nhưng nếu chúng ta nhìn sâu vào cửa chính nơi chất chứa những tâm sự của các em thì không ai tin được rằng những cậu bé tinh nghịch, nhí nhảnh đó lại phải chịu nhiều sự mất mát và thiếu hụt đến vậy. Các em đã không thể kìm được lòng mình khi chia sẻ với mọi người về câu chuyện của mình, các em không thấy xấu hổ với các bạn khác vì hoàn cảnh của mình mà ngược lại các em chia sẻ để vơi đi nỗi buồn và sự cô đơn bấy lâu nay. Nhìn những đôi mắt đỏ hoe, cổ thì nghẹn đắng mà lòng tôi thấy đau đớn và chua xót quá. Các bậc phụ huynh ơi! Các bác biết điều gì không? Con của các bác chỉ mơ ước được đi chơi với cả bố và mẹ của mình một lần thôi, các em chỉ ước gia đình mình hòa thuận không có cãi vã, chia xa,... Cho dù là trẻ con hay người lớn, là người giàu hay người nghèo thì tất cả mọi người đều mong muốn nhận được tình thương yêu từ cha mẹ của mình phải không các em? Vậy tại sao? Những em bé đó đã làm gì nên tội mà lại phải chịu sự thiếu hụt nhiều đến thế. Chúng hoàn toàn vô tội. Người có lỗi chính là những bậc cha mẹ! Họ yêu thương nhau, đến với nhau, những đứa con chính là sản phẩm kết tinh của tình yêu đó, vậy tại sao họ không cố gắng cho con mình được hạnh phúc bên gia đình - chiêc nôi êm ấm - tại sao bắt chúng phải chia sẻ tình cảm của mình như thế. Các em là những đứa trẻ bé bỏng luôn thèm khát tình yêu thương của cha mẹ. Các em hiểu tại sao bố mẹ mình chia tay nhau nên ngậm ngùi chấp nhận sự thật đó mà không dám nói lên mong muốn của mình. Cha mẹ cũng có cái khó của cha mẹ, không phải họ muốn mọi chuyện thành ra như thế đâu vậy nên các em hãy mở lòng mình thông cảm cho bố mẹ nhé. Có một điều chị luôn tin đó là: ông trời không lấy không và cũng không cho không ai cái gì cả. Các em mất đi cái này nhưng sẽ được nhận lại nhiều điều khác. Vậy nên hãy luôn sống hết mình vì bản thân và những người xung quanh nhé. Cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa!
    Có một cô gái bé bỏng đánh đàn rất giỏi, đu sà cũng rất cừ nhưng cũng có những lúc nằm ôm chị khóc thút thít vì nhớ nhà. Nhìn những giọt nước mắt của em lăn dài trên má cùng với những tiếng nấc mà tôi luống cuống không biết phải làm sao để em bớt run, chỉ biết ôm chặt em vào lòng và nói với em rằng: “Nghe lời chị nào, hít vào thật sâu rồi thở ra từ từ, em hãy lắng nghe và thở theo nhịp thở của chị nhé”. Kết quả là em đã bình tĩnh trở lại và ngủ thiếp đi trong vòng tay của tôi. Nằm bên cô bé tôi cũng ngủ thiếp đi với một cảm giác thật yên bình. Nhớ lại hình ảnh những lúc em ngồi trước phím đàn dạo lên những bản nhạc du dương, lúc em đu sà 2 vòng, lúc em từ từ chạm dần vào con ếch, rồi dũng cảm cầm chặt nó mang ra ngoài mà tôi thấy được một sự cố gắng bất diện luôn tồn tại trong em. Một cô gái bé nhỏ nhưng lại vô cùng mạnh mẽ! Em nói rất nhỏ và không hay nói chuyện với mọi người, nhưng với những người em yêu quý thì em luôn dành cho họ một nụ cười rất tươi. Chỉ cần nhìn thấy em thủ thỉ to nhỏ với anh Tú là tôi biết em đang vui lắm. Vào những giờ phút chia tay hai chị em đã dành cho nhau những cái ôm thật chặt, tôi bế bổng cô bé quay vòng trên không, một cảm giác thật ấm áp và hạnh phúc. Minh Tâm à! Suốt cuộc đời này chị sẽ không bao giờ quên được hình ảnh một cô bé như em.
     Chị nhìn thấy sự cố gắng từ bản thân các em trong 10 ngày Học kì trong quân đội và chị trân trọng tất cả những điều đó. Các em ai cũng muốn được thể hiện mình trong hội thi “Trung đội toàn năng”. Mặc dù không được giải cao như ý muốn, nhưng với các anh chị điều phối viên cũng như các anh tiểu đội trưởng thì các em là một “Trung đội toàn năng”. Các em toàn năng vì các em đã cháy hết mình trong mọi hoạt động. Các em đã sáng tạo, tự tập luyện cho dù có bị mắng hay chê trách thì các em vẫn thể hiện hết mình. Lên trên tất cả đó là sự quan tâm chia sẻ mà các em dành cho các anh chị cũng như các bạn, một lời hỏi thăm, một lời động viên, một lời chúc nho nhỏ thôi nhưng cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh và sưởi ấm lòng người. Nhớ lại hôm đó bé Khánh thi gấp nội vụ nhưng lại gấp nhầm góc chăn nên cứ loay hoay mãi mà không vuốt cho chăn thẳng ra được, còn Duy Long thi tháo lắp súng chỉ sợ mình tháo lắp chậm hơn các bạn khác nhưng thành tích mà em đạt được lại không hề thấp chút nào. Đối với chị tất cả những kết quả mà các em có được đều là “kì tích” đáng khâm phục.
Lời tri ân...
    Tình cảm, cảm xúc còn rất dài, rất dài mà chỉ với mấy trang giấy ngắn ngủi này không thể nói hết được tất cả. Các chiến sĩ nhí của chị đừng buồn khi không thấy chị nhắc đến tên trong lời tâm sự này nhé. Chị không viết không phải chị đã quên các em mà là chị nhớ tới các em ở một trang giấy khác - đó là những trang nhật kí mà chị ghi lại từng ngày. 20 ngày qua với chị là một khoảng thời gian không thể quên được. Trong khoảng thời gian đó có khó khăn, thử thách nhưng cũng có  rất nhiều niềm vui và hạnh phúc. Chị cảm ơn tất cả các em đã đến bên chị, ở bên chị, động viên chị những lúc chị mệt mỏi nhất. Mong rằng các em sẽ vận dụng được tất cả những gì được học trong Học kì trong quân đội vào cuộc sống của các em sau này. Các em hãy luôn nhớ rằng dù cho cuộc sống có nhiều khó khăn, thử thách nhưng chỉ cần các em vững lòng thì tất cả mọi chuyện sẽ qua đi. “Hạnh phúc là khi có việc gì đó để làm, có người nào đó để yêu, và có điều gì đó để hi vọng” vì vậy chị mong các em sẽ tự biết cách để mình hạnh phúc, chỉ là những việc làm rất đơn giản như trao đi một lời cảm ơn, một lời hỏi thăm, động viên, một cái nắm tay thật chặt,.... cũng đủ để các em cảm nhận được thế nào là hạnh phúc rồi. Các em hãy làm tất cả những điều đó ngay lúc này, khi mà các em còn cơ hội, đừng để đến khi cơ hội mất đi rồi thì các em có hối hận cũng không kịp nữa. Chị chúc các chiến sĩ thân yêu của chị luôn vui vẻ, yêu đời, là những người con ngoan, hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, là những người bạn tốt của nhau. Chị nhớ và yêu các em nhiều lắm!
     Em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới Ban giám đốc trung tâm huấn luyện cán bộ và dạy nghề thanh niên thành phố Hải Phòng, cô Ngô Thị Thanh Hải (giám đốc) thầy Nguyễn Thế Hưng (PGĐ), thầy Vũ Ngọc Qúy(PGĐ), anh Tạ Hữu Tiến cùng  tất cả các anh chị điều phối viên, Ban hậu cần,  y tế. Cảm ơn các thầy đã tạo điều kiện cho em được biết đến “Học kỳ trong quân đội” để em được trải nghiệm, được hoàn thiện bản thân mình. Cảm ơn các anh chị đã giúp đỡ đứa em út cứng đầu này trong suốt thời gian qua. Em biết các anh chị dù có mắng em cũng chỉ muốn em tốt hơn mà thôi, có những lúc em đã sai với các anh chị nhưng chưa từng một lần nói lời xin lỗi. Hôm nay nhờ trang giấy này em xin gửi lời xin lỗi tới các anh chị và cũng mong rằng các anh chị sẽ mắng em nhiều hơn nữa để em biết mình sai ở đâu mà sửa chữa. Một lần nữa em xin cảm ơn tất cả mọi người! Hẹn gặp lại tất cả mọi người ở Học kỳ trong quân đội Hải Quân “HÀNH TRÌNH VÌ BIỂN ĐẢO QUÊ HƯƠNG”.
 

Tác giả bài viết: Phạm Hà Hưng

Tổng số điểm của bài viết là: 30 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn