HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15611 view
anh moi
2 photos | 10399 view

+ Xem tất cả

Một tuần để nhớ.............

Thứ tư - 06/07/2011 16:45
Hy vọng một ngày không xa tiểu đội 3 chúng tôi nói riêng và mái nhà "Học kỳ quân đội" nói chung sẽ được gặp lại nhau để cùng ôn lại những kỉ niệm đẹp của "Một thời để nhớ..."
Tiểu đội 3, Trung đội 3 của Diệu Linh

Tiểu đội 3, Trung đội 3 của Diệu Linh

Hôm nay là đúng một tuần chúng tôi xa các chiến sĩ, xa mái nhà "Học kỳ trong quân đội". Một cảm giác thật khó diễn tả bằng lời khi nhớ lại những kỉ niệm của 10 ngày trước.

          Nhớ ngày đầu tiên các chiến sĩ bước vào chương trình "Học kỳ quân đội" năm 2011, các em còn rất ngại ngùng, bỡ ngỡ. Hai ngày tập huấn đầu tiên ở "trường đoàn" là 2 ngày thật sự thử thách với chúng tôi. Chúng tôi cố gắng gần gũi với các em hơn để tạo không khí cởi mở, vui vẻ nhưng dường như các em còn rất lạ lẫm, ít chia sẻ, có em còn có cảm giác như đang "thăm dò" mọi việc. Sau bước làm quen ban đầu, dần dần chúng tôi đã tìm ra những điểm chung của nhau, tuy nhiên đợt tập huấn ngắn ngủi này kết thúc mà tôi vẫn chưa tìm hiểu được nhiều về các em. Hy vọng những ngày tiếp theo sẽ hứa hẹn nhiều điều thú vị.

          Ngày đầu bước vào doanh trại quân đội ai ai cũng cảm thấy xa lạ, khác hẳn với những tưởng tượng ban đầu của chúng tôi. Các chiến sĩ cũng vậy, có em còn không chịu nổi và đòi về. Phi Hùng ở tiểu đội tôi là một chiến sĩ như thế. Hai ngày đầu tiên, em khóc suốt đêm và không chịu ăn uống gì. Tôi rất lo vì sợ em không vượt qua nổi. Nhưng sau buổi tâm sự, trò chuyện với các anh chị ĐPV Phi Hùng đã trở nên bản lĩnh hơn. Tôi thật sự bất ngờ về em vì chỉ sau 1 đêm Hùng đã thay đổi hẳn. Em rất tích cực tham gia các hoạt động cùng mọi người, hoạt bát và nhanh nhẹn hẳn lên. Chính sự nỗ lực đó của em mà tôi đã chọn Hùng là người phỏng vẫn đầu tiên trong clip gửi về gia đình. Câu trả lời tuy còn vấp váp nhưng nó đã diễn tả được sự chân thành, hồn nhiên của một chiến sĩ nhí. Được sự động viên của mọi người, Hùng đã được nhận huy hiệu Bác Hồ trong lần khen thưởng đầu tiên. Đó là một món quà thật xứng đáng cho sự cố gắng hết mình của em.

          Đức Nam, Nhật Minh, Tiến Sơn là những cái tên được chúng tôi nhắc đến nhiều nhất. Vì hơi chậm chạp nên Nam và Sơn hay bị phạt; Minh thì rất hay nghịch ngầm với những trò tai quái. Các em là những thành viên nhỏ tuổi nhất trong tiểu đội và rất hiếu động nhưng cũng chính các em đã đem đến cho chúng tôi những nụ cười thật sảng khoái.

          Quang Vũ và Đức Anh là hai chiến sĩ khá ít nói nhưng lại là những người sống rất tình cảm. Tuy không nổi bật nhưng hai em thực sự là cầu nối gắn kết tất cả mọi người trong tiểu đội. Quang Vũ rất có tài trong tiết mục "an ủi", còn Đức Anh rất hay đưa ra những ý tưởng mới lạ.

          Lã Thành Đạt là một cậu bé khá vui tính, hay trêu đùa các bạn và cả các anh chị phụ trách. Tuy mới bị gãy chân nhưng Đạt không bỏ bất cứ hoạt động nào của nhóm. Em có những cử chỉ khá ngộ nghĩnh, dễ thương mà chúng tôi chỉ nhìn thôi cũng đã thấy bật cười.

          Duy Long, Vạn Phước, Đức Phong được coi là những anh cả của nhóm. Bộ 3 Long, Phước và Phong rất có trách nhiệm và luôn làm gương, giúp đỡ cho các em khác trong tiểu đội.  Nhưng có lẽ ấn tượng với tôi nhất là cô bé Phương Thảo - một cô bé với cá tính mạnh mẽ và rất can đảm. Tiếp xúc với Thảo những ngày đầu tôi thấy em khá bướng bỉnh, bảo thủ và rất hay cáu gắt. Có lần Thảo tâm sự, em hầu như không bao giờ khóc, không phải làm việc nhà, không phải làm những điều gì mà mình không muốn. Nhưng 10 ngày trong quân đội là 10 ngày tôi không hết bất ngờ bởi sự thay đổi của em. Thảo đã gần gũi hơn với các bạn trong tiểu đội, rất hay kể chuyện tiếu lâm cho các bạn nghe. Và trong giờ phút chia tay đầy lưu luyến, các chiến sĩ trong tiểu đội tôi đều ôm Thảo và khóc.

          10 ngày trải nghiệm trong quân đội là 10 ngày thật có ý nghĩa với tôi cũng như các chiến sĩ. Ôi nhớ quá những buổi sáng học dân vũ đầy hăng say, nhớ những buổi tập luyện trên thao trường, nhớ những bữa cơm đơn sơ nhưng chứa chan tình cảm, nhớ những buổi giao lưu văn nghệ, những buổi chuyên đề đầy cảm xúc... và nhớ nhất là tiểu đội 3 tinh nghịch của tôi. Thấy các em cố gắng, nỗ lực không ngừng khiến tôi cảm thấy rất vui và có niềm tin về những điều mà mình đã làm cho các chiến sĩ. Hy vọng một ngày không xa tiểu đội 3 chúng tôi nói riêng và mái nhà "Học kỳ quân đội" nói chung sẽ được gặp lại nhau để cùng ôn lại những kỉ niệm đẹp của "Một thời để nhớ..."

Tác giả bài viết: ĐPV Diệu Linh

Tổng số điểm của bài viết là: 54 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
papie.love - - 19/07/2011 09:47
trung đội 3 tỳk kủm gớm:))
toanhkqda2b1 - - 13/07/2011 10:45
I miss you
haducanhhp - - 09/07/2011 22:04
nho add nick chat minh nhe haducanh_hp
duylong94 - - 07/07/2011 21:27
Em chào chi Linh xinh a. Em sẽ nhớ mãi 10 ngày ở "học kỳ quân đội". Em nhớ mọi người lắm
Quanvu - - 06/07/2011 23:18
Chuc moi nguoi manh khoe
1, 2  Trang sau

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn