HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15611 view
anh moi
2 photos | 10399 view

+ Xem tất cả

Thư của phụ huynh gửi chiến sĩ học kỳ trong quân đội

Thứ tư - 13/06/2012 10:40
Được sự đồng ý của phụ huynh và chiến sĩ, hôm nay chúng tôi sẽ đăng tải 2 lá thư, một là của chiến sĩ gửi về cho gia đình và một là của phụ huynh gửi cho chiến sĩ. Tôi cũng mong các bậc phụ huynh có thể chia sẻ thông tin trên trang web để việc giáo dục các em đạt hiệu quả tốt hơn! Xin cảm ơn chiến sĩ Kim Phượng (A7, B3) và xin cảm ơn phụ huynh của chiến sĩ Lê Phương Anh (A1, B1) đã ủng hộ, chia sẻ với chương trình.
Chiến sĩ viết thư về gia đình

Chiến sĩ viết thư về gia đình

Thư của Chiến sĩ Đỗ Kim Phượng (A7, B3).
Đồ Sơn, ngày 10 tháng 6 năm 2012
Mẹ thân yêu của con!
Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, cũng rất nhớ bố và nhớ em Trường. Con nhớ những bữa cơm gia đình, bữa cơm do mẹ nấu, bố nấu hay con nấu, con đều rất nhớ tiếng cười trong bữa cơm hay những lời trách móc của bố mẹ cho con và em. Mẹ ơi, con xin lỗi vì đôi lúc con đã để bố mẹ lo, con xin lỗi vì đôi lúc con đã nói dối bố mẹ. Mặc dù ở nhà con hay lạnh nhạt với em nhưng con muốn nói rằng ở trong đây con mới biết con yêu bố mẹ, yêu em, yêu mái nhà của mình như thế nào. Con nhớ cả ông, bà, nhớ mọi người. Và mẹ ơi, lúc viết lá thư này con đã rơi những giọt nước mắt hối hận vì đã nói dối, vì nhớ mong. Con rất muốn về lọt vào vòng tay của bố mẹ. Mẹ ơi, con muốn mẹ tin rằng khi kết thúc 10 ngày trong quân đội này, bố mẹ sẽ thấy một đứa con gái rất khác với cô con gái ở nhà lúc trước. Ở trong đây con được quen với rất nhiều bạn mới, quen với các anh chị vui tính, nhưng mẹ biết không, mỗi khi con nhìn lên trời con lại tưởng tượng được hình ảnh gia đình mình từ những đám mấy trắng. Con đã xa mẹ gần một tuần, con đoán mẹ cũng đang nhớ con ngày ngày không giây nào không nhớ cũng như con.
 
Mẹ ơi, con muốn mẹ hãy tự hào khi đọc bức thư này và mẹ hãy đem đi khoe bức thư này cho mọi người biết rằng con gái mẹ đã trưởng thành. Con cảm ơn mẹ rất nhiều, cảm ơn bố rất nhiều vì đã nuôi con khôn lớn, cho con đứa em để chia sẻ buồn vui. Ở trong đây con chỉ muốn tâm sự cùng mẹ mà thôi. Mẹ hãy hứa với con, khi con trở về thì mẹ sẽ dang rộng vòng tay, bố đang mở rộng tấm lòng để cho con được ấm áp trong trái tim ấy. Con muốn mẹ biết rằng con có được mẹ là niềm hạnh phúc nhất trên đời, muốn bố biết rằng con yêu bố rất rất nhiều, không gì có thể đếm được, có thể đong đầy được tấm lòng yêu thương gia đình. Con học được rất nhiều điều. Ngày nào cũng đi bộ gần cây số, muốn gục xuống bỏ cuộc, nhưng con đã không làm thế vì con biết bố mẹ đã phải khó khăn lắm để nuôi con khôn lớn tới ngày hôm nay. Mẹ ơi, con sẽ dậy thật sớm để tập thể dục ở nhà luôn mẹ nhé. Con mong được trở về nhà sớm để nhổ cho bố những sợi tóc bạc, cùng mẹ tâm sự những ngày học “làm người”, muốn cảm ơn bố mẹ đã dạy con những bước đi đầu tiên, cảm ơn mẹ đã dạy con biết cách nhẫn nại, biết cách chịu trách nhiệm trước việc mình đã làm. Bây giờ con cảm thấy những lời nói dối trước đây như những nhát dao cứa vào trái tim con. Mẹ ơi con hết giấy viết rồi nhưng con vẫn muốn viết thêm hàng trăm hàng nghìn trang nữa để nói nên suy nghĩ của con, để có thể khoe những gì con đã làm được, để bố mẹ có thể tự hào về con. Mẹ hãy chờ nhé, chỉ mấy hôm nữa thôi là con đã hoàn thành khóa huấn luyện, có thể “xuất ngũ” trở về bên bố mẹ. Con yêu bố mẹ, yêu gia đình nhiều.
Con gái của mẹ: Kim Phượng


Thư của phụ huynh Thúy Phương (Hà Nội), gửi con gái Phương Anh (A1, B1)
Hà nội, ngày 11 tháng 06 năm 2012
 
       Con gái thương yêu của bố mẹ!
Sáng nay mẹ nhận thư của con rồi. Đọc những dòng chữ ngắn ngủi của con mẹ cũng đã hiểu được phần nào chút tâm tư tình cảm của con … Biết được con vẫn khỏe là bố mẹ rất mừng. Bố mẹ, em Mickey và hai chị cũng khỏe. Em Mickey ngày nào cũng nhắc đến con và bắt bố mẹ phải mở email để được nhìn thấy con qua những video clips, hai chị cũng vậy – nhớ con nhiều lắm!
Con gái à, đây là lá thư đầu tiên của mẹ viết cho con kể từ khi mẹ biết đọc biết viết đấy. Cả ngày hôm nay đã bao lần mẹ cầm bút đặt lên tờ giấy để viết thư tay gửi con nhưng không hiểu sao mỗi lần cầm cây bút lên là mẹ lại nhớ con rơi nước mắt và rồi mẹ đành phải chọn cách viết trên máy tính, có như vậy sẽ không làm nhòa nét chữ làm con gái của mẹ khó đọc.
Con à, nếu không có ngày con đi xa thế này thì có lẽ chẳng biết đến khi nào mẹ mới có cơ hội viết lên những tâm tư tình cảm của mẹ dành cho con gái được. Mẹ đang nhớ lại những ngày đầu sinh con, bố mẹ vô cùng hạnh phúc có được cô con gái đầu lòng dễ thương, xinh xắn, … Càng lớn con lại càng trắng trẻo, bụ bẫm và rất đáng yêu,… Bố mẹ đi đâu cũng rất hãnh diện khi có con. Và rồi ngày tháng trôi qua thật nhanh, con cũng đến tuổi đi học.  Vì trường Phương Nam gần nhà nên mẹ nghĩ con học Cấp I ở đó sẽ rất tiện khi đưa đón con đi học và cũng tiện nhờ các thầy cô giáo quan tâm chăm sóc. Khi con học đến lớp hai, do mẹ bị bệnh khi mang bầu em Mickey nên phải nằm viện mất mấy tháng trước khi sinh em nên con phải chuyển đến trường Bà Đức và lên nhà Ông bà Đức ở một Học kỳ. Bố mẹ đã rất nhớ con nhưng không biết phải làm sao vì nếu con ở nhà thì sẽ không có ai chăm sóc con được, bố thì ngày nào cũng phải thường trực chăm mẹ ở bệnh viện… Nghĩ lại những ngày đó mà bố mẹ cảm thấy sợ hãi vô cùng…
Khi sinh em xong, mặc dù còn rất nhiều khó khăn vì em phải nằm viện liên tục nhưng bố mẹ vẫn quyết định chuyển con trở về trường cũ để bố mẹ được gần con, chăm sóc con, …nhưng thời gian của bố mẹ ngày đó có rất rất ít nên con cũng thiệt thòi hơn. Và thời gian trôi đi cũng thật nhanh, thoắt cái là con đã học xong Cấp I. Lên Cấp II, mẹ đắn đo suy nghĩ và cũng quyết định cho con thi thử mấy trường nhưng kết quả không được khả quan lắm. Bố mẹ đã rất buồn khi thấy con chưa chăm học nên … Và rồi bố mẹ xin cho con vào học trường PTCS Khương Thượng, con được học Lớp chọn – đây là lớp mơ ước của rất nhiều bạn trong trường. Con được các thầy cô đặc biệt quan tâm như cô Hoa (CN), cô Mai (TA) và đặc biệt là cô Quế (T)… nhưng kết qủa cuối năm học của con làm bố mẹ cũng vẫn chưa hài lòng lắm. Các thầy cô nói rằng nếu con chú tâm hơn thì con học rất tốt nhưng con chưa thực sự chịu khó học tập cũng như ý thức còn chưa tốt… Vì vậy đã có những lúc bố mẹ đánh con rất đau vì quá giận. Bố mẹ mong con hiểu không phải bố mẹ đánh vì ghét con mà đánh vì muốn dạy bảo con nên người. Bố mẹ cũng biết cách dạy đó chưa phải là cách tốt nhất nhưng những lúc con còn mải chơi, chưa chịu khó,… nên…chẳng biết làm sao nữa vì quá giận. Mẹ đã dùng hết cách như tâm sự và khuyên con khá nhiều nhưng con vẫn chưa nghe lời… Các cụ thường nói “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ăn cho chơi” mà. Mỗi người có một khả năng riêng, mẹ không thể bắt con PHẢI GIỎI và THÔNG MINH như các bạn khác nhưng mẹ Ước gì con CHĂM CHỈ học hành nhiều hơn để xứng đáng với công ơn của bố mẹ dành cho con. Các cụ xưa có  rất nhiều câu tục ngữ ca dao mà con đã từng được học và phân tích đó là: “Có công mài sắt, có ngày nên kim” hay câu: “Nước chảy đá mòn”, .... Mẹ tin rằng con gái mẹ sẽ hiểu mẹ muốn  nói gì, phải không con?
Con gái ơi, con đã học xong Lớp 6 rồi, chỉ còn 2 tháng nữa là con lên Lớp 7. Mẹ hy vọng sau khi đi “Trại Hè Quân Đội” về con sẽ trưởng thành nhiều hơn. Hàng ngày bố mẹ và em Mickey nhớ con rất nhiều. Đi làm về là mẹ lại vào mạng và gọi điện thoại cho anh Đức (phụ trách tiểu đội con) ngay để xem con thế nào? Hàng ngày các thầy cô và các anh chị luôn quay video và viết bài về các con để gửi lên mạng. Ngày nào mẹ cũng được nhìn thấy con trên đó. Thấy các con được sinh hoạt vui vẻ và được học nhiều điều bổ ích như vậy mẹ rất yên tâm. Mẹ cũng biết lần đầu tiên xa nhà sẽ làm con gái của mẹ rất buồn vì một phần nhớ nhà, một phần vì phải tự mình giặt quần áo (vì nhà mình luôn có chị Lam giúp việc nên con chưa bao giờ phải làm điều đó), phải lao động (nhặt cỏ, dọn dẹp, vệ sinh cá nhân,…) và một phần nữa là con không được ăn những món ăn con yêu thích,… phải không nào? J J J…
Chỉ còn vài ngày nữa thôi là con kết thúc thời gian ở trại hè rồi. Mẹ không biết là con sẽ thế nào nhỉ? Buồn hay vui khi chia tay các bạn ở đó? Con sẽ thế nào khi bố mẹ xuống đón con? Con sẽ có gì thay đổi khi được rèn luyện trong môi trường Quân đội cũng như sự dạy bảo tận tình của các anh chị và các chú Bộ đội? Bố mẹ không phải cho con đi “Cải tạo” như nhiều người thường đùa vậy. Bố mẹ chỉ muốn con tham gia Trại hè để giúp con vui vẻ, hòa nhập, cởi mở với mọi người hơn và khi được học tập và sinh hoạt hàng ngày ở đó con gái của mẹ sẽ trưởng thành hơn, biết tự mình sắp xếp những công việc cần thiết trong sinh hoạt, trong học tập và cách ứng xử trong giao tiếp, …
Con có biết không, vì bố là một kỹ sư công tác tại Bệnh viện Bưu điện và mẹ là giảng viên của một trường Đại Học khá có tiếng tại Hà Nội. Bố mẹ luôn cố gắng làm việc chăm chỉ, biết yêu thương mọi người, hết lòng vì các con … nên mọi người rất tôn trọng và yêu thương dạy dỗ con như chính con đẻ của mình vậy. Mẹ mong rằng con gái của mẹ khi đọc xong lá thư này sẽ hiểu được tình yêu thương của bố mẹ dành cho con nhiều tới mức nào? Bố mẹ mong muốn ở con điều gì phải không nào? Bố mẹ mong rằng con gái của bố mẹ luôn chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn, biết yêu thương gia đình, anh chị em và bè bạn, hòa nhập và tự tin hơn trong cuộc sống,… Mẹ còn rất nhiều điều muốn tâm sự cùng con nhưng có lẽ đã quá muộn rồi. Sáng mai mẹ lại phải đi làm sớm nên mẹ đành dừng tại đây. Mẹ chúc con gái yêu của bố mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ, học được nhiều điều bổ ích trong Trại hè Quân đội. Chúc con mãi là cô con gái đáng yêu của bố mẹ và là tấm gương sáng tuyệt vời để em Nam noi theo.
Bố mẹ nhớ con gái yêu nhiều lắm!         
                                                                                                                Tạm biệt con yêu! Hôn con nhiều!             
                                                                                                                                  Bố mẹ của con
                                                                                                                                           D.J-J.P  
                     
                                                                                                                             Đức Thọ + Thúy Phương    
 
                                                                         
         P/S: Bố mẹ tặng con gái thương yêu bó hoa hồng tươi thắm nhất.
  Chúc con gái mãi xinh xắn  và dễ thương như đóa hoa này nhé!!!      
                                                     
                                                        

Tác giả bài viết: Nguyễn Thế Hưng

Tổng số điểm của bài viết là: 37 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: phụ huynh, chiến sĩ

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn