HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HKQD 2015
-1 photos | 15637 view
anh moi
2 photos | 10424 view

+ Xem tất cả

Ước gì quay lại 10 ngày HKQĐ để tôi làm tốt hơn cho các em!

Thứ hai - 04/07/2011 19:59
10 ngày đối với tôi không chỉ là niềm vui, mệt nhọc, mà còn là sự tiếc nuối, tiếc vì giống như những ĐPV khác tôi chỉ ở cùng các em 10 ngày và tiếc vì 10 ngày đó còn nhiều điều tôi chưa làm được, vẫn còn bỏ dở.

Điều phối viên - ba từ thân thương đã dần quen thuộc với mọi người, đặc biệt những ai đã từng biết đến chương trình "học kì trong quân đội"- một chương trình lần đầu tiên được tổ chức tại Hải Phòng và chúng tôi cũng lần đầu biết chương trình này. Tôi còn nhớ, khi ban tổ chức thông báo tuyển các Điều phối viên (ĐPV) cho chương trình HKQĐ, khi đó chúng tôi dường như rất bỡ ngỡ và còn chưa biết đến HKQĐ là như thế nào, cũng không biết mục đích để làm gì và hoạt động như thế nào. Song bằng sự nhiệt tình và cái "máu" của người thích hoạt động đoàn - phong trào thanh niên, tất cả chúng tôi cùng nhau cố gắng, nỗ lực tìm hiểu học hỏi, tích luỹ thêm cho mình những kiến thức mới mẻ về chương trình, từ những bài học đầu tiên tìm hiểu chương trình HKQĐ là gì? Áp dụng cho đối tượng nào? Và tôi đã đăng ký tham gia.

Với hơn 1 tháng tập huấn, những bài học làm việc nhóm - một điều quan trọng để gắn kết mọi người lại với nhau, đoàn kết hơn, mạnh mẽ hơn, rồi đến những điệu nhẩy dân vũ vô cùng sôi động, uyển chuyển - thứ mà không chỉ tôi và các bạn điều phối viên của mình "nghiện" mà ngay cả các em chiến sĩ sau khi tham gia cũng trở lên "nghiện" nhẩy dân vũ hơn tất cả. Và rồi những buổi tập huấn cứ thế trôi qua cũng đến ngày tất cả chúng tôi phải trải qua 1 vòng phỏng vấn để được đi tiếp vào chương trình. Hồi hộp, mong muốn và chờ đợi được gọi tên. Bản thân tôi cảm thấy thật vui sướng khi được biết mình có thể tham gia và đi tiếp đến hết chương trình và cái tên "Điều Phối Viên" gắn với tôi bắt đầu từ đây. Chúng tôi tiếp tục làm việc để xây dựng nội dung chương trình. Nhớ những buổi chiều cuối tháng Năm, thời gian chúng tôi cùng nhau toả ra các địa điểm để phát tờ rơi giới thiệu về chương trình đến tận tay phụ huynh và các em học sinh. Chỉ mong sao mọi người hiểu về chương trình mà đăng ký tham gia cho con em mình. 10 ngày đối với tôi không chỉ là niềm vui, mệt nhọc, mà còn là sự tiếc nuối, tiếc vì giống như những ĐPV khác tôi chỉ ở cùng các em 10 ngày và tiếc vì 10 ngày đó còn nhiều điều tôi chưa làm được, vẫn còn bỏ dở. Tôi nhớ các em chiến sĩ thân yêu, những bệnh nhân tí hon, nhớ những lúc Danh Nam gọi "chị Dương! Em bị đau lưng" và tôi thường nói với em rằng "có lẽ em bị nghiện xoa bóp bấm huyệt của chị rồi", mỗi lần làm cho Nam tôi cảm thấy vui và thoải mái vì sau mỗi ngày ở thao trường vất vả tôi giúp em có lại giấc ngủ ngon. Tôi nhớ những đêm thức trông Nhật Minh bị ốm, tuy sốt cao nhưng em vẫn cố gắng để hoà nhập cùng các bạn, cùng học cùng chơi. Tôi suýt rơi nước mắt khi Nhật Minh nhìn các bạn chơi vui vẻ với ánh mắt ghen tị. Tôi thấy mình có lỗi với em. Và dường như các chiến sĩ của trung đội 3 luôn muốn gắn bó với phòng y tế của tôi, bởi nhiều em bị ốm. Tôi nhớ cái đêm, phải ra nằm ghế đá để nhường chỗ cho Đạt và Minh nằm ngủ vì bị sốt cao và cũng không khỏi nhớ đến những lúc giật mình tỉnh giấc kiểm tra nhiệt độ cho các em, những lúc đó tôi gần như quên hết cái mệt, quên đi cơn buồn ngủ đang kéo mình xuống mà chỉ mong mỏi 1 điều là cắt sốt cho các em không để ai bị mất nước, giúp các em ngày mai sau khi tỉnh dậy các em vẫn có thể tiếp tục học tập như các bạn khác. Và 10 ngày qua, tôi phải cảm ơn nhiều nhất đến các bạn ĐPV phụ trách các tiểu đội, nhờ có các bạn đã san sẻ giúp tôi phần lớn công việc của mình, ngay như việc nhắc nhở các em đi vệ sinh khi thấy các em có biểu hiện sợ nhà về sinh mà đã nhịn đến ngày thứ 6 chưa đi được, cuối cùng phải tác động bằng thuốc. Nói ra điều này, rất mong các phụ huynh hiểu cho nỗi vất vả của các ĐPV (bởi có những điều ngoài ý muốn) và chị cũng phải mong một số chiến sĩ thông cảm vì có lúc xin thuốc mà không có (vì chị biết bệnh của em không cần thuốc), nhưng chị xin rút kinh nghiệm lần sau chuẩn bị tốt hơn. Và cũng cho tôi gửi lời xin lỗi tới gia đình em Đinh Tiến Sơn, em Thục Anh vì chưa đảm bảo được an toàn cho em trước khi trở về với gia đình. Cuối cùng cho tôi gửi  đến các chiến sĩ nhí lời chúc mạnh khoẻ, bình an, chúc các em học tập tốt và yêu thương gia đình hơn nữa như những gì các em đã được trải qua 10 ngày gian khổ không có bố mẹ người thân chăm lo chu đáo. Vất vả là thế nhưng chị lại thích và mong có những ngày vất vả như vậy, vì chị rất nhớ các “chiến sỹ” nhí của chị.
 

Tác giả bài viết: Chị Y tá của các em

Tổng số điểm của bài viết là: 68 trong 14 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
danhkonnama1b2 - - 23/07/2011 15:55
chị ơi. e nam đây . e nhớ chị lắm nhớ mỗi chị thoi.(vì ngay nao chi kug dam lung cho em ma, hehe) em cảm ơn chị nhiều lắm
Chi Y ta - - 08/07/2011 14:51
ồ đúng rùi.em đi đâu qua đấy hả.sao ko vào giúp c.
dinhminhphuong_04cva - - 08/07/2011 12:07
hôm trước hình như em thấy chị Dương đang dạy các ang chị sinh viên đại học y nhảy dân vũ đấy

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn